<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	>

<channel>
	<title>dongchay.com</title>
	<atom:link href="http://www.blog.dongchay.com/?feed=rss2" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.blog.dongchay.com</link>
	<description>Nhật ký cho con gái Trà My</description>
	<pubDate>Mon, 29 Dec 2008 04:15:26 +0000</pubDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.6.5</generator>
	<language>en</language>
			<item>
		<title>Đến thăm cụ</title>
		<link>http://www.blog.dongchay.com/?p=240</link>
		<comments>http://www.blog.dongchay.com/?p=240#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 02 Dec 2008 08:47:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Cún Mẹ</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.blog.dongchay.com/?p=240</guid>
		<description><![CDATA[
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><embed FlashVars="xmlfile=http://blog.dongchay.com/ssp_director/images.php?album=4&#038;xmlfiletype=Director" base="." src="/slideshow/dongchaypost.swf" quality="high" bgcolor="#ffffff" width="632" height="456" name="dongchay" align="middle" allowScriptAccess="sameDomain" allowFullScreen="false" type="application/x-shockwave-flash" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.blog.dongchay.com/?feed=rss2&amp;p=240</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Con tròn 2 tuổi</title>
		<link>http://www.blog.dongchay.com/?p=183</link>
		<comments>http://www.blog.dongchay.com/?p=183#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 24 Nov 2008 00:46:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Cún Mẹ</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.blog.dongchay.com/?p=183</guid>
		<description><![CDATA[
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><embed FlashVars="xmlfile=http://blog.dongchay.com/ssp_director/images.php?album=3&#038;xmlfiletype=Director" base="." src="/slideshow/dongchaypost.swf" quality="high" bgcolor="#ffffff" width="632" height="456" name="dongchay" align="middle" allowScriptAccess="sameDomain" allowFullScreen="false" type="application/x-shockwave-flash" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.blog.dongchay.com/?feed=rss2&amp;p=183</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Học bài</title>
		<link>http://www.blog.dongchay.com/?p=177</link>
		<comments>http://www.blog.dongchay.com/?p=177#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 24 Nov 2008 00:46:35 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Cún Mẹ</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.blog.dongchay.com/?p=177</guid>
		<description><![CDATA[
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><embed FlashVars="xmlfile=http://blog.dongchay.com/ssp_director/images.php?album=2&#038;xmlfiletype=Director" base="." src="/slideshow/dongchaypost.swf" quality="high" bgcolor="#ffffff" width="632" height="456" name="van_giang" align="middle" allowScriptAccess="sameDomain" allowFullScreen="false" type="application/x-shockwave-flash" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.blog.dongchay.com/?feed=rss2&amp;p=177</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Bố là … TS!</title>
		<link>http://www.blog.dongchay.com/?p=171</link>
		<comments>http://www.blog.dongchay.com/?p=171#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 22 Nov 2008 09:18:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Cún Mẹ</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.blog.dongchay.com/?p=171</guid>
		<description><![CDATA[
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="632" height="456" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="name" value="van_giang" /><param name="bgcolor" value="#ffffff" /><param name="align" value="middle" /><param name="flashvars" value="xmlfile=http://blog.dongchay.com/ssp_director/images.php?album=1&amp;xmlfiletype=Director" /><param name="src" value="/slideshow/dongchaypost.swf" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="632" height="456" src="/slideshow/dongchaypost.swf" flashvars="xmlfile=http://blog.dongchay.com/ssp_director/images.php?album=1&amp;xmlfiletype=Director" align="middle" bgcolor="#ffffff" name="van_giang"></embed></object></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.blog.dongchay.com/?feed=rss2&amp;p=171</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Chương trình “Chúc ngủ ngon”</title>
		<link>http://www.blog.dongchay.com/?p=108</link>
		<comments>http://www.blog.dongchay.com/?p=108#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 22 Nov 2008 07:16:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Cún Mẹ</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.blog.dongchay.com/?p=108</guid>
		<description><![CDATA[Hai mươi năm trước, thời 7x còn là trẻ con, ti vi dành cho những đứa trẻ như mẹ mỗi một chương trình “Những bông hoa nhỏ”. Còn bây giờ, không thể kể hết những chương trình mà ti vi dành cho con: ca nhạc, hoạt hình, rối hình rối người, phim hài, phim khoa [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hai mươi năm trước, thời 7x còn là trẻ con, ti vi dành cho những đứa trẻ như mẹ mỗi một chương trình “Những bông hoa nhỏ”. Còn bây giờ, không thể kể hết những chương trình mà ti vi dành cho con: ca nhạc, hoạt hình, rối hình rối người, phim hài, phim khoa học, phim viễn tưởng, học tiếng Anh qua trò chơi truyền hình và phim ngắn, v.v và v.v… Những chương trình hay “made in Vietnam” cũng khá nhiều, có thể kể đến như Đồ rê mí, Góc sáng tạo, Vườn cổ tích. Nhưng chương trình mà có lẽ con thích nhất là Chúc ngủ ngon, một chương trình có thể nói là “hot” nhất hiện nay của các bé thế hệ “0x”.</p>
<p>Chương trình được dựng từ format của nước ngoài và cũng sử dụng phần lớn là tư liệu của nước ngoài (BabyTV). Chương trình phát 6 ngày trong tuần, mỗi ngày mỗi chủ đề khác nhau: thứ hai: âm nhạc, thứ 3: phát triển tư duy trẻ, thứ tư: bé khéo tay, thứ 5: chuyện kể bé nghe, thứ 6: thiên nhiên và thế giới động vật, thứ 7: trò chơi đố vui. Mỗi chương trình là những đoạn hoạt cảnh, hoặc phim hoạt hình, hoặc những câu chuyện tranh ngắn gọn, dễ hiểu, hình vẽ sinh động, đẹp mắt và có tính giải trí và giáo dục cao.</p>
<p>Nhưng có lẽ, cái hấp dẫn con nhất lại nằm ở cuối chương trình, bài hát “Chúc bé ngủ ngon” của nhạc sỹ Lưu Hà An. Ngay lúc mới biết ê a, con đã lẩm nhẩm hát theo lời bài hát rất dễ thương này, lời còn sai nhưng nhạc thì chuẩn 100%. Đến lúc nói khá sõi, con đã có thể hát theo nhịp nhàng theo các anh chị ca sĩ nhí của chương trình.</p>
<p>Bài hát như thế này: “<em>Bé ơi, ngủ đi, đêm đã khuya rồi. Để những giấc mơ đẹp sẽ luôn bên em. Bé ơi, ngủ ngoan trong tiếng ru hời. Vầng trăng đợi em cùng bay vào giấc mơ. À ơi, à ơi, à à ơi…  Chúc bé ngủ ngon!</em>”</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.blog.dongchay.com/?feed=rss2&amp;p=108</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Bạn trong gương</title>
		<link>http://www.blog.dongchay.com/?p=107</link>
		<comments>http://www.blog.dongchay.com/?p=107#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 22 Nov 2008 07:16:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Cún Mẹ</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.blog.dongchay.com/?p=107</guid>
		<description><![CDATA[Nhà Nguyễn An Ninh (tức là nhà của 2 bác Lâm Châu tại phòng A44, khu tập thể 15 Nguyễn An Ninh) có 1 cái tủ quần áo màu vàng đất, viền xanh rất đẹp. Đây là cái tủ bố mẹ mua hồi bố mẹ mới cưới. Sau đó khi bố đi học ở Hà [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nhà Nguyễn An Ninh (tức là nhà của 2 bác Lâm Châu tại phòng A44, khu tập thể 15 Nguyễn An Ninh) có 1 cái tủ quần áo màu vàng đất, viền xanh rất đẹp. Đây là cái tủ bố mẹ mua hồi bố mẹ mới cưới. Sau đó khi bố đi học ở Hà Lan thì mẹ về ở với bà ngoại, gửi lại cái tủ cho 2 bác vừa giữ hộ vừa dùng.</p>
<p>Cái tủ có gắn một cái gương soi trên cánh tủ, dài suốt từ đỉnh đến chân tủ. Không biết vì tủ đẹp, gương trong, hay vì đồ con gái thích đỏm dáng mà hết chị Hoài An rồi bây giờ đến con rất khoái soi vào cái gương này. Bác Châu lại còn dán thêm vài hình công chúa, búp bê Barbie làm cho con cứ thích mê tơi cái tủ. Con hết soi gương, ngắm nghía, rồi lại nhún nhảy, nghiêng người làm dáng, có lúc lại đứng nói chuyện, rồi lại dán sát mặt vào gương thơm lên thơm xuống “bạn Trà My” ở trong gương.</p>
<p>Thích “bạn Trà My” trong gương là thế nhưng vì cái tủ để ở phòng ngủ của 2 bác, lại có anh cu Tí trong phòng nên phòng đóng cửa, con không được phép thường xuyên vào phòng. Vì thế nên cứ khi nào phòng mở, con lại chạy ào vào, “nói chuyện” tíu tít với “bạn trong gương”, cứ như thể đôi bạn tri kỷ vậy!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.blog.dongchay.com/?feed=rss2&amp;p=107</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Con vẹt con</title>
		<link>http://www.blog.dongchay.com/?p=106</link>
		<comments>http://www.blog.dongchay.com/?p=106#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 22 Nov 2008 07:16:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Cún Mẹ</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.blog.dongchay.com/?p=106</guid>
		<description><![CDATA[Con tập nói từ rất sớm. Ngay từ khi biết tự nói “siểu nân nân”, con đã tự nghĩ và nói luyên thuyên thêm đủ thứ. Nhiều khi con “nói chuyện” với mọi người cứ như người lớn vậy mặc dầu mọi người nói chuyện với con chẳng hiểu con nói cái gì và cũng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Con tập nói từ rất sớm. Ngay từ khi biết tự nói “siểu nân nân”, con đã tự nghĩ và nói luyên thuyên thêm đủ thứ. Nhiều khi con “nói chuyện” với mọi người cứ như người lớn vậy mặc dầu mọi người nói chuyện với con chẳng hiểu con nói cái gì và cũng không biết con có hiểu mọi người nói hay không.</p>
<p>Nhưng rồi dần dần những từ con nói cũng bắt đầu rõ ràng hơn. Ban đầu là những câu gọi đơn giản “bà ơi, mẹ ơi”, rồi “bố ơi, ông ơi”, tiếp theo là những cụm 2, 3 từ “ăn cơm, uống nước, ngồi bô ị”. Đến 15 tháng là con đã bắt đầu nói luyên thuyên một câu lằng nhằng có đến chục từ. Nhiều hôm nhà có khách, con đến đứng trước mặt khách, nói một tràng làm khách ngạc nhiên, mẹ cứ tha hồ mà “dịch” theo ý thích. Hôm sinh nhật chị Hoài An, con bắt chước chị cầm cái micro của cái đàn organ đồ chơi, gí sát vào miệng, hát luyên thuyên một hồi bài “Happy birthday” (tất nhiên là ngọng líu ngọng lô) làm cả nhà cứ cười rũ cả ra.</p>
<p>Bà ngoại bảo, như vậy là con giống mẹ, sẽ biết nói sớm thôi và đến khi biết nói, con chắc chắn sẽ nói những câu “già đanh già đế” giống mẹ ngày trước cho mà xem. Để chờ xem sao nhé!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.blog.dongchay.com/?feed=rss2&amp;p=106</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Ăn cháo hạt</title>
		<link>http://www.blog.dongchay.com/?p=105</link>
		<comments>http://www.blog.dongchay.com/?p=105#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 22 Nov 2008 07:15:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Cún Mẹ</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.blog.dongchay.com/?p=105</guid>
		<description><![CDATA[15 tháng tuổi, Tết Mậu Tí, 12 cái răng. Đấy là cái mốc đánh dấu ngày con bắt đầu từ bỏ cháo xay, chuyển sang ăn cháo hạt.
Thực ra thì cháo xay và cháo hạt chẳng khác gì nhau. Có khác là cháo hạt thì để nguyên, cháo xay thì lấy cháo hạt xay lên [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>15 tháng tuổi, Tết Mậu Tí, 12 cái răng. Đấy là cái mốc đánh dấu ngày con bắt đầu từ bỏ cháo xay, chuyển sang ăn cháo hạt.</p>
<p>Thực ra thì cháo xay và cháo hạt chẳng khác gì nhau. Có khác là cháo hạt thì để nguyên, cháo xay thì lấy cháo hạt xay lên rồi đun sôi lại trước khi cho con ăn. Vậy thôi!</p>
<p>Thế nhưng, bà ngoại và mẹ lại chế biến hơi khác mọi người một chút. Cháo xay thì cho tất cả các thứ (tinh bột - gạo, đậu, lạc; đạm - thịt, tôm, cá,…; chất xơ - rau, củ) vào một nồi nấu chung. Nấu xong đem bỏ vào máy xay sinh tố, xay lên (ban đầu xay kỹ, sau xay sơ sơ cho vỡ và đều các thứ), đun lại và thêm dầu ăn (dầu lạc, vừng, dầu gấc, dầu gan cá) vào là xong. Còn với cháo hạt, ninh cháo với nước xương xong, thay vì cho rau/củ vào ngay từ đầu (hoặc lúc cháo gần chín) thì lại đem xay rau/củ chung với thịt/cá lên, khi cháo chín mới cho hỗn hợp này vào đun lại, chín rồi mới thêm dầu ăn và nêm nếm lại cho vừa. Sau này, để con tập ăn thức ăn thô hơn, mẹ và bà không xay rau nữa mà cắt rau thật nhỏ cho luôn vào cháo. Vì thế nhiều hôm, bác Quý bảo trông bát cháo của con chả khác gì cháo cho mấy chú ỉn con ăn vậy.</p>
<p>Bà ngoại có một kinh nghiệm để nấu cháo vừa nhừ lại nhanh, đỡ bị mất chất: gạo trước khi ninh cháo đem vò rồi ngâm khoảng 30 phút, sau đó đổ nước (cao hơn gạo khoảng 3, 4cm tùy lượng gạo) và nấu cho đến khi gần cạn nước (chỉ mất khoảng 30 phút thôi trong khi nếu ninh như bình thường phải mất cỡ 90 phút là ít); tiếp theo mới cho nước xương vào ninh tiếp khoảng 10 - 15 phút nữa là nồi cháo đã nhừ, chỉ việc thêm rau, dầu ăn nữa là xong. </p>
<p>Còn mẹ, mẹ rút ra một kinh nghiệm nho nhỏ khi phối hợp các thứ để nấu cháo cho con như sau: nếu nấu cháo thịt lợn thì có thể kết hợp hầu hết các loại rau (rau ngót cũng chỉ hợp với thịt lợn thôi), cháo thịt bò chủ yếu hợp với các loại rau cải và mướp, cháo thịt gà ngon nhất là nấu không có rau, còn nếu cần phải có rau thì cho các loại rau màu trắng, cháo lươn/cá/tôm cũng nấu không rau hoặc kết hợp với rau màu trắng và nhất thiết phải thêm chút hành, mùi, thì là, vừa tạo hương vị cho bát cháo, lại vừa tập cho con làm quen với rau gia vị, một loại rau chứa rất nhiều vitamin và kháng sinh tự nhiên.</p>
<p>Trước khi kết thúc bài này, mẹ phải mở ngoặc nói thêm: mẹ viết bài này thực ra là vì mẹ muốn ghi nhớ một vài điều coi như là tí kinh nghiệm nuôi con vậy. Còn con thì chắc là phải khi nào thật là lớn, sắp làm mẹ thì mới cần vài kiến thức kiểu như thế này.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.blog.dongchay.com/?feed=rss2&amp;p=105</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Lạnh lịch sử</title>
		<link>http://www.blog.dongchay.com/?p=104</link>
		<comments>http://www.blog.dongchay.com/?p=104#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 22 Nov 2008 07:15:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Cún Mẹ</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.blog.dongchay.com/?p=104</guid>
		<description><![CDATA[Đây là đợt rét đậm, rét hại lịch sử, kéo dài tới tận 38 ngày liên tục (từ 14/1 đến 20/2), được xác định là đợt rét dài và đậm nhất trong lịch sử 20 năm gần đây tại đồng bằng Bắc Bộ. Ban ngày có hôm xuống 10 độ, ban đêm có lúc chỉ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đây là đợt rét đậm, rét hại lịch sử, kéo dài tới tận 38 ngày liên tục (từ 14/1 đến 20/2), được xác định là đợt rét dài và đậm nhất trong lịch sử 20 năm gần đây tại đồng bằng Bắc Bộ. Ban ngày có hôm xuống 10 độ, ban đêm có lúc chỉ còn 4 độ.  Trời ơi là rét!</p>
<p>Vì thế, nhà mình, cả ở Hà Nội và Nam Định, giống như mọi nhà khác, bao nhiêu chăn đệm, quần áo ấm, khăn, găng tay, mũ len,… đều được huy động hết để chống rét. Ai trông cũng to lù lù như gấu! Riêng con thì mấy cái áo khoác được sử dụng tất, ngày cũng như đêm đều phải mặc để được ủ ấm. Thậm chí, có những đêm, lạnh quá, ngoài lớp áo khoác to sụ, mẹ lại còn đánh liều trùm hết cả chăn của mẹ lên cho con, mà lại trùm qua đầu, chỉ lót gối thêm tạo lỗ thông hơi cho con vừa được ấm lại không bị ngạt. Sau này nghĩ lại thấy lúc ấy mẹ liều thật, nhỡ mà ngủ quên, chăn trùm kín mít, con mà bị làm sao thì đúng là “không có cái dại nào giống cái dại nào”.</p>
<p>Đấy là tình hình khi 2 mẹ con ở Phan Đình Giót trước khi về ăn Tết ở Nam Định. Còn sau khi ăn Tết xong, cả nhà sang nhà Nguyễn An Ninh để ở thì hơi khác một tí. Trời rét nhưng phòng khách nhà 2 bác Lâm Châu lại không được đóng cánh cửa thông ra hành lang nên cửa này lúc nào cũng mở thông thống, ngồi trong nhà mà chẳng khác gì ngồi giữa mây trời bao la! Rét không thể chịu được! Chả hiểu ông thầy địa lý nào mách cho 2 bác mà mách “ác” thế không biết! Vì thế, ban ngày con và chị Hoài An chơi ở phòng khách, lúc nào cũng phải để ý xem con ngồi chỗ nào, có bị gió lạnh thổi hay không. Còn ban đêm, cả mấy chị em, mẹ con, cô cháu xúm xít trên cái giường đôi ở phòng ngủ nhỏ (mẹ này, chị Loan và chị Huyền giúp việc này, con gái này, cả chị Hoài An thích vui cũng sang ngủ chung). Vì thế, lạnh lẽo tự nhiên đi đâu hết, có hôm lại còn nóng, con bức bối đạp hết cả chăn, hở cả người làm mẹ nửa đêm sờ con mà phát hoảng.</p>
<p>Đấy, như thế là con biết thế nào là rét lịch sử rồi nhé! Mẹ viết đoạn nhật ký này cũng chỉ để ghi nhớ lại một “dấu ấn lịch sử” đã từng xảy ra mà con được chứng kiến. Bởi vì bây giờ con mới hơn 1 tuổi, lớn lên chẳng thể nào mà nhớ được đâu!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.blog.dongchay.com/?feed=rss2&amp;p=104</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Anh cu Tí</title>
		<link>http://www.blog.dongchay.com/?p=102</link>
		<comments>http://www.blog.dongchay.com/?p=102#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 22 Nov 2008 07:10:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Cún Mẹ</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.blog.dongchay.com/?p=102</guid>
		<description><![CDATA[Anh cu Tí ra đời là cả một sự kiện lớn của nhà ngoại mình.
Lý do thứ nhất là vì anh cu Tí sẽ là “đít nhôm” của ông bà ngoại, là cháu nối dõi của các cụ ngoại (tức ông bà nội của mẹ). Lần đầu tiên biết anh là con trai (2 bác [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Anh cu Tí ra đời là cả một sự kiện lớn của nhà ngoại mình.</p>
<p>Lý do thứ nhất là vì anh cu Tí sẽ là “đít nhôm” của ông bà ngoại, là cháu nối dõi của các cụ ngoại (tức ông bà nội của mẹ). Lần đầu tiên biết anh là con trai (2 bác Lâm Châu đã ghi đĩa CD hôm bác Châu siêu âm màu nhìn thấy cái “ngẩu” tí xíu của anh), cả nhà mừng lắm. Mừng nhất là ông bà ngoại, tuy chẳng nói ra nhưng ai cũng biết tỏng là ông bà ngóng cháu trai nội từng ngày.</p>
<p>Lý do thứ hai là vì bác sỹ dự kiến anh cu Tí sẽ khá to, khoảng xấp xỉ 4,0kg. Bác Châu lo lắm, không biết sẽ sinh như thế nào, đẻ thường hay mổ đây. Chị Hoài An lần trước 3,6kg đẻ đã thấy đau lắm rồi, anh cu Tí mà đến 4,0kg thì chẳng biết sẽ còn đau đến thế nào. May mà anh cu Tí là con rạ, lúc sinh lại chỉ 3,5kg nên bác Châu vượt cạn cũng không đến nỗi khó khăn cho lắm.</p>
<p>Lý do thứ ba là chọn ngày nào không chọn, anh Tí lại chọn đúng ngày 1 Tết để chào đời! Trước đó cả tháng, cả nhà cứ đoán già đoán non, không biết anh sẽ là “con lợn vét” năm cũ hay là “con chuột vàng” năm mới đây. Người thì mong anh sinh trước Tết cho được tuổi Hợi an nhàn sung sướng. Người lại mong anh sau Tết hãy sinh để cho cả nhà được ăn Tết thoải mái. Thế mà anh có nghe đâu, chọn đúng mùng 1 Tết đòi ra để cả nhà được ăn một cái Tết trong bệnh viện. Hay là tại cả nhà cứ gọi trước anh là “anh cu tí”, nên đáng lẽ ra đời sớm hơn, anh lại cứ cố chờ cho đến đúng cái ngày đầu tiên của năm Tí?</p>
<p>Sáng 30 Tết, bác Châu thấy cơn co liền ngồi xe máy bác Lâm nhập viện. Ông bà ngoại vội vàng lo bữa cơm tất niên rồi cũng vào viện chực chờ. Chị Hoài An không chịu ở nhà, đòi vào viện cùng bố mẹ và ông bà, cũng nhấp nhổm không yên. Mẹ thì ở Nam Định, chỉ biết gọi điện lên hỏi thăm liên tục xem tình hình thế nào. Đến đêm bác Châu cũng chưa trở dạ, chị Hoài An liền theo ông về nhà ngủ cùng gì Thắng (gì nghỉ Tết cũng không về quê, ở lại giúp cho nhà mình). Bà ngoại suốt đêm thức chờ, phần vì mệt, phần lại lo lắng, tự nhiên lên cơn tăng huyết áp, hoa mắt chóng mày, tí nữa thì cũng phải cấp cứu trong bệnh viện. May mà cơn đau qua nhanh, bà nằm nghỉ ngoài hành lang bệnh viện vài tiếng cũng thấy đỡ.</p>
<p>Gần sáng, bác Châu sinh anh Tí. Đáng lẽ ra bình thường lúc sinh xong, người nhà sẽ được vào để bế bé và mẹ sẽ được nằm nghỉ ở phòng chờ. Nhưng đêm đó là giao thừa, bác sỹ và y tá trực chỉ có 3 người, cả phòng đẻ lại lưa thưa vài người chờ chuyển dạ nên đỡ xong cho bác Châu, bác sỹ lại đi thẳng về phòng để ngủ, báo hại mọi người ở ngoài chờ đợi mỏi cổ, chẳng biết ở trong bác Châu đã sinh anh Tí hay chưa. Mãi đến gần sáng, bà ngoại thấy sốt ruột, vào đại trong phòng thì mới hay anh Tí ra đời từ lúc nào đang nằm ngủ ngon lành một góc, bác Châu cũng đang nằm nghỉ ngay trên bàn đẻ! Thật là tội nghiệp!</p>
<p>Thế là nhà ngoại mình thêm một thành viên mới. 2 bác Lâm Châu được một “điểm 10 cho chất lượng”. Cụ ngoại toại nguyện có cháu trai đích tôn. Ông bà ngoại vui mừng đón đứa cháu thứ ba. Bố mẹ thêm một đứa cháu ruột thứ tư. Còn con đã có 2 anh trai, 2 chị gái, chỉ thiếu 1 em trai là đầy đủ mọi bề!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.blog.dongchay.com/?feed=rss2&amp;p=102</wfw:commentRss>
		</item>
	</channel>
</rss>

